Muon doi van la me

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Muon doi van la me

Bài gửi by congchuabuongbinh on 4/4/2009, 10:20 am

Trời tháng ba đêm lộng gió, từng đợt thổi thốc ngọn cây, những tàu dừa vi vu như những chiếc lược khổng lồ chải vào bầu trời đêm. Cánh cửa sổ cứ kẽo kẹt như cũng muốn đi chơi.

Nhỏ nhớ là mình đã đóng cửa sổ và khóa kỹ rồi, hơi rợn người nhưng nhỏ vẫn phải lấy hết can đảm, chui ra khỏi mùng, thắp cây đèn bão và ra nhà ngoài. Cẩn thận từng bước một, ánh mắt dáo dác và luôn trong tư thế sẵn sang… chạy nếu thấy gì đó bất thường. Một đợt gió mạnh làm cánh cửa đập khiến nhỏ giật thót, nhỏ cố gắng không nghĩ đến những câu chuyện ma lũ bạn hay kể, cố gắng cầu trời khấn phật cho không có một bàn tay ma quái nào đó kéo lấy tay mình khi đóng cửa. Cuối cùng cũng đến chỗ cái cửa sổ, nhỏ vẫn thắc mắc sao khóa lại có thể bung được. Cũng không còn can đảm để đứng lâu, nhỏ nhắm mắt thò tay qua khung sắt kéo cánh cửa thật mạnh, nhưng cái cửa này bữa nay õng ẹo hơn mọi khi, nhỏ dồn hết sức, kéo mạnh và cánh cửa đánh rầm một cái, nhỏ khóa vội thật chặt, thở phào, quay lại và “Á……, ma………..”, nhỏ la thất thanh khi đối mặt với một bóng đen đứng ngay sau mình, tóc dài xõa che cả mặt cùng với bộ đồ trắng dài lụng thụng. Nhỏ ước mình có thể xỉu ngay lập tức trước khi thấy mặt con ma đó. Nhưng chân nhỏ bất động, không thể nhúc nhích, miệng cứng lại, nhỏ chỉ biết trân trân nhìn con ma. Rồi con ma đó cười hềnh hệch, đưa dần cánh tay xương xẩu gầy guộc lên. Nhỏ nghĩ đến viễn cảnh tồi tệ nhất, nhỏ khóc không thành tiếng, nước mắt đầm đìa, rồi con ma đó vén dần mái tóc, dưới ánh đèn mờ ảo của cây đèn bão, nhỏ nhận ra đó là mẹ. Mẹ nhìn nhỏ, cười sằng sặc.

Trời hửng lên những tia nắng đầu tiên, ba đã đi làm từ tinh mơ, nhỏ dậy sớm quét dọn nhà cửa và dọn mâm cơm sáng. Mâm cơm đạm bạc chỉ hai cái chén, một đôi đũa, một cái muỗng, một ít ruốc và một chén nước tương. Nhỏ đặt mâm cơm lên phản rồi tháo mùng gọi mẹ. Như mọi khi, nhỏ chuẩn bị sẵn khăn tay, vệ sinh cho mẹ xong, nhỏ xới cơm rồi đút cho mẹ. Mẹ nhìn nhỏ với ánh mắt ngây ngô, mân mê từng sợi tóc của con gái, bất chợt giật đứt tóc rồi cười thích chí khi thấy con gái la oai oái. Nhỏ phải khó khăn lắm mới đút xong cho mẹ bát cơm, cơm vương vãi khắp nhà. Mẹ ngồi nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ trong khi nhỏ tranh thủ dọn dẹp nhà lần nữa rồi ăn vội chén cơm, nhỏ sắp trễ học. Nhỏ dỗ dành mẹ vài câu rồi đưa mẹ vào giường nằm. “Con đi học à?”, bất chợt mẹ lên tiếng, nhỏ mừng muốn khóc mỗi khi thấy mẹ tỉnh táo một chút. “Dạ, con đi học, mẹ ở nhà có gì thì gọi dì Sáu nhé, con sẽ về sớm”, mẹ gật gật gù gù “Ừ, con về sớm nhé!”. Nhỏ khép hờ cánh cửa khi thấy mẹ đã ngủ, không quên nhắn dì Sáu chốc chốc ghé qua trông mẹ, nhỏ vẫn không yên tâm lắm.

Nắng trưa gay gắt với những cơn gió phả cái nóng vào người, bên lề đường từng tốp học sinh tụ tập trong mấy quán nước mía, đứa nào cũng ngại đi về dưới cái nắng chói chang. Mặc cho những tiếng gọi í ới, nhỏ đạp vội về nhà. Nhỏ nghe thấy vài tiếng cười khúc khích, tiếng xì xầm về người mẹ điên. Thôi kệ, nhỏ quen rồi.

Tan hoang, nhà nhỏ bừa bộn khắp cả, nhỏ chạy vội vào nhà, mẹ đang ngồi cùng dì Sáu trên phản. Thấy nhỏ, mẹ chạy lại ôm trầm lấy và khóc nức nở “Con đây rồi, con đây rồi”, dì Sáu lắc đầu “bệnh của mẹ mày ngày càng nặng, dì cũng chịu”, nhỏ dìu mẹ lại ngồi trên giường, nhỏ nhìn mẹ, khóc. Khóc cho mẹ, khóc cả cho mình. Nhìn mẹ ngây ngây dại dại, lúc mê lúc tỉnh, nhỏ quặn lòng. Mười năm, nhỏ đã chịu đựng như thế này.

Nhỏ nhớ như in cái ngày đó, ngày trời mưa rất lớn nhưng mẹ vẫn lội mưa đi tìm đứa con gái nhỏ mải chơi tận cuối xóm. Mẹ sốt nặng li bì mấy ngày, khi tỉnh dậy, mẹ không còn là mẹ nữa. Nhỏ nhớ không biết bao nhiêu lần mình đã khóc thét lên vì mẹ. Có một thời gian nhỏ sợ đến nỗi không dám lại gần mẹ, cũng có lần nhỏ muốn bỏ mẹ, bỏ nhà đi vì những lời chế giễu, cười nhạo của bạn bè. Lần đó nhỏ đi từ sáng sớm, cũng chẳng biết đi đâu, chỉ cần càng xa nhà càng tốt. Nhỏ đã đi. Nhỏ gặp và thấy những bà mẹ tỉnh táo dắt con đi chợ, những cái ôm âu yếm, những cái nhéo tai đầy tình yêu thương chứ không trơ cứng như mẹ. Rồi nhỏ gặp một bà mẹ hớt hơ hớt hải đi tìm con, khung cảnh mười năm trước như đang trải ra rõ mồn một trước mắt nhỏ, chỉ khác là trời không có mưa. Liệu nếu trời mưa thì có một người mẹ điên nữa không?

Hôm đó, trời chập tối, nhỏ đi, đi mãi và về nhà. Nhỏ ngạc nhiên, có lẽ đôi chân nhỏ chẳng biết đi đâu nên nó tìm về chỗ cũ.. “Đi một ngày đàng, học một sàng khôn”, ông bà vẫn dạy thế. Nhỏ đã đi một ngày đàng và cũng đã khôn hơn một ít. Nhỏ luôn biết rằng mẹ thương nhỏ rất nhiều và cũng chính vì nhỏ nên mẹ mới ra thế, thương mẹ, trách mình nhưng nhỏ vẫn chưa thể chấp nhận thực tại mình có một người mẹ điên. Một năm, hai năm rồi mười năm, thời gian là một thứ gì đó, đôi khi rất tàn nhẫn nhưng cũng rất độ lượng. Thời gian bào mòn những mặc cảm và lấp đầy lòng can đảm, nghị lực cho một đứa con gái. Nhỏ đã không còn ngại mỗi khi kể về mẹ với bạn bè. Đứa tốt bụng ban đầu cũng tròn mắt ngạc nhiên rồi thông cảm, nhưng vẫn sợ đến nhà nhỏ. Đứa xấu bụng nghe rồi truyền tai nhau, rồi lại xì xầm, khúc khích. Nhỏ chẳng có thời gian và hơi sức mà để tâm đến tụi nó.

Ngày 8-3, nhỏ dậy từ lúc trời còn tờ mờ tối, nhỏ nghe mẹ ú ớ gì đó, khe khẽ bước qua giường rồi ra vườn. Những nụ hồng bữa nay đều đã thành búp chỉ chờ có nắng lên là sẽ bung ra. Nhỏ khéo léo cắt từng bông, rồi bó gọn, bỏ vào xô nước, lấy xấp giấy bóng kiếng và dây ruy băng rồi ra chợ. Năm nào cũng vậy, luôn có thêm một hàng hoa ở góc chợ vào ngày này. Bằng tất cả những gì học được từ sách và sự khéo léo, tỉ mỉ, nhỏ gói những bó hồng thật đẹp, ai cũng thích những bó hồng nhỏ gói, có lẽ vì hồng đẹp và vì cả người bán dễ thương nữa, nhỏ luôn niềm nở và còn tư vấn cho khách nữa. Đến gần trưa, hàng của nhỏ đã trống trơn, chỉ còn lại một bông hồng duy nhất, lại là bông đẹp nhất, ai hỏi nhỏ cũng không bán, nói khéo là có người đặt mua rồi. Nhỏ để dành cho mẹ.

Phấn khởi đẩy cửa bước vào nhà, nhỏ giấu gọn đóa hồng sau lưng. Mẹ đang ngồi mê mẩn nhìn ra vườn, hát thì thầm bài gì đó. Thấy nhỏ, mẹ cười. Nhỏ lại gần, chìa ra đóa hồng trước mặt mẹ “Con tặng mẹ ngày 8-3, mong mẹ sớm khỏe lại”. Như một đứa trẻ được cho quà, mẹ cười thích chí rồi lại quay sang con gái hỏi giọng ngô nghê “Con không có hoa hả?”. Nhỏ chẳng biết mẹ tỉnh hay mê khi hỏi câu đó nhưng chỉ cười mỉm “Con gái mẹ không xinh như mẹ nên không có hoa”. Nhỏ không biết mẹ có hiểu những gì mình nói không. Con gái mà không có hoa vào ngày này thì buồn thật nhưng nhỏ không để tâm lắm, vì có bao giờ nhỏ được tặng hoa. Với nhỏ, thấy những bông hoa mình trồng đem lại hạnh phúc cho người khác và đem lại niềm vui cho mẹ thì chẳng thấy buồn nữa.
Mẹ cầm bông hoa chạy tung tăng khắp nhà như một đứa trẻ. Mẹ luôn cười nhưng hình như nụ cười hôm nay dường như không ngây dại như mọi khi, nụ cười hạnh phúc thì phải. Nhỏ nhìn mẹ, nhủ thầm “Dù có ra sao, mẹ muôn đời vẫn là mẹ”.
avatar
congchuabuongbinh
Bắt đầu trưởng thành
Bắt đầu trưởng thành

Tổng số bài gửi : 236
Điểm tích cực : 326
Điểm danh vọng : 67
Registration date : 22/03/2009
Age : 24
Đến từ : longan

Xem lý lịch thành viên http://nguyenhuutho.net

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết